To Nha Notes | Feb. 4, 2021, 10:53 p.m.
Trong cái thời đại mà ai cũng dán mắt vào chiếc điện thoại thông minh, bấm bấm, lướt lướt mọi lúc mọi nơi, thì việc giao tiếp trực tiếp là một điều gì đó không còn quen thuộc nữa. Tạm bỏ qua không bàn những người hướng nội, những người mà có vẻ sợ hãi với việc giao lưu gặp gỡ. Còn lại, việc giao tiếp cũng lắm công phu. Trong đó nghệ thuật lắng nghe là yếu tố quan trọng.
Trong giao tiếp chúng chúng thường mắc phải vấn đề là suy nghĩ sẵn câu trả lời, hoặc ngắt lời khi người khác đang nói. Đây là điều nên tránh. Tạo cảm giác khó chịu và phản cảm cho người đang nói. Vả lại, ý kiến phản hồi của ta dựa trên nội dung chưa hoàn chỉnh của họ thì làm sao chính xác. Để họ nói xong rồi cứ thong thả, từ tốn mà nêu quan điểm của mình. Hoặc đôi khi không cần phải nói gì, vì đôi khi người nói đơn giản chỉ cần bạn bạn để trút bầu tâm sự. Những lúc ấy, "Im lặng là vàng".
Ngoài ra, nếu chúng ta là người khởi xướng chủ đề, thì cũng phải linh hoạt. Nếu người nghe đang gặp chuyện buồn thì tránh đề cập chuyện vui của mình. Như vậy thật trớt qớt, sao mà như vậy được chứ. Lòng trắc ẩn để đâu, không thì chắc lương tâm bị khuyết tật rồi. Và, hãy "uống lưỡi bảy lần trước khi nói". Hãy cẩn thận, vì ngôn từ có sức mạnh khủng khiếp. Nó có thể khích lệ tinh thần, truyền cảm hứng, và cũng có thể nhấn chìm một ai đó.
Còn nữa, ánh mắt để đâu, ngôn ngữ cơ thể thế nào cũng là cả một câu chuyện. Tần số chớp, vận tốc nháy, tỉ lệ liếc và biên độ dao động của mắt sao cho hợp lý. Ý mình nói về cảm giác chứ không phải vật lý nhé. Ôi cái này khó, tạm bỏ qua.
Rồi, gì nữa, không biết nữa. Mình có giỏi giao tiếp đâu, tạm hết ở đây.